Du học sinh ICOGroup – chuyến đi của thanh xuân

Trở về sau chuyến đi thực tế, dưới sự dẫn dắt của thầy cô ICO Thái Bình, chúng tôi – những học sinh THPT đang theo học tiếng Hàn tại ICOGroup, ai cũng thấm mệt, nhưng trong lòng những người trẻ chúng tôi đều mang một cảm giác vui sướng. Bởi đây là lần đầu tiên chúng tôi rời xa Thái Bình lâu nhất, xa khỏi vòng tay của cha mẹ để thực hiện hành trình về miền Trung mặn mùi nắng gió, để tự lập, để học hỏi và để trưởng thành. Có thể nói, chuyến đi dài 2 ngày 3 đêm đã để lại trong trái tim chúng tôi bao nhiêu nghĩ suy và kỷ niệm. Gần kề chuyến đi, tôi có thể nhận thấy những niềm vui, xen lẫn lo lắng, hồi hộp trên gương mặt của các bạn và tất nhiên… cả tôi nữa. Rồi ngày ấy đã đến, hành trình của thầy trò chúng tôi bắt đầu.

chuyen di cua thanh xuan 9

Xe từ từ lăn bánh xuyên màn đêm rời khỏi thành phố. Suốt 12 tiếng ở trên xe, tiếng cười đùa như xé tan màn đêm, ai nấy đều vui mừng, hạnh phúc. Đêm hôm đó, chúng tôi có người ngủ được, có người không , có thể do không quen nhưng phần nhiều là sự háo hức.

Miền Trung – đòn gánh hai đầu đất nước, nơi thiên nhiên khắc nghiệt, mùa rét bầm thịt da, mùa nóng gió Lào thổi cong đòn gánh, mùa mưa nước ngập trắng trời. Thế nhưng, miền Trung ấy lại có một bề dày lịch sử rất đáng tự hào. Tôi chưa đặt chân đến nơi đây, nhưng nhờ chuyến đi thực tế đầy ý nghĩa này, tôi cùng các bạn đã có cơ hội được đến với mảnh đất đầy truyền thống lịch sử của dân tộc, một thành phố thơ mộng và vui tươi.

chuyen di cua thanh xuan 2

Miền Trung trong tôi lớn dần lên, không còn là những gì tôi biết qua sách vở hay báo chí. Giờ đây, chúng tôi thực sự được trải nghiệm cái oi nóng đầu hè lúc nửa đêm ở Hà Tĩnh, từng đợt gió Lào thổi khô không khí, cảm giác nóng bức đến khó thở. Hay buổi sáng ở Huế, nắng rát thịt da, mồ hôi chảy đẫm áo quần khi chúng tôi đi thăm Đại Nội – cơ quan đầu não của triều Nguyễn, triều đại quân chủ cuối cùng trong lịch sử đất nước ta.

Mỗi bước chân, mỗi địa điểm chúng tôi ghé qua, đều khiến chúng tôi thêm khâm phục người dân nơi đây. Bởi dù thiên nhiên có khắc nghiệt, dù có phải trải qua bao nhiêu mất mát, đau khổ vì chiến tranh, nhưng tinh thần của họ luôn quật cường, tình cảm luôn đong đầy, thân thiện. Chính sự nhiệt tình và tình yêu chân thành của họ, đã phần nào xua tan thời tiết oi nóng, giúp chúng tôi có thêm quyết tâm khám phá hết mảnh đất thơ mộng này.

Ở Huế, càng về chiều, thời tiết càng dễ chịu. Chiếc xe chở chúng tôi lại bon bon trên đường đi đến địa điểm mới – Sông Hương. Đứng trước dòng sông Hương, bỗng tôi lại nhớ tới bút kí “Ai đã đặt tên cho sông Hương?” của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Trước khi “đi tới nơi gặp thành phố tương lai của nó”, sông Hương đã phải vượt qua một hành trình đầy gian truân và thử thách với những núi Ngọc Trản, những đồi Tam Thai, Lựu Bảo…, để xuôi dần về Huế, để người ta nhìn thấy dòng sông “mềm như tấm lụa”,“sớm xanh, trưa vàng, chiều tím”…
Bên dòng sông Hương êm ả trải dài là chùa Thiên Mụ hơn bốn trăm năm thâm nghiêm sừng sững, là cầu Trường Tiền, cầu Hiền Lương – chứng nhân lịch sử, là cầu gỗ lim hơn sáu mươi tỷ, thể hiện cho sự phát triển của thành phố mộng mơ này.

Không hiểu sao bây giờ về đến nhà, mà nhìn thứ gì cũng có cảm giác liên quan đến Huế. Cảm giác ngồi trên xe cả người ê ẩm; những phút háo hức, vui mừng khi gặp gỡ, trò chuyện với những người bạn mới và mảnh đất mà con người với giọng nói ngọt như bát chè sen, những món ăn cay nồng, mặn mà như sự nồng hậu, nhiệt tình của con người nơi đây, cả bát bún bò Huế, ly trà nhài …. cùng những thứ quà đặc trưng của mảnh đất miền Trung nắng gió là những kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Nhớ những bài học về lịch sử, những công trình của các vua Nguyễn xưa khiến ta phải giật mình đến ngỡ ngàng. Những trải nghiệm thật khó có thể quên được và giờ đây trong tôi đang dâng đầy hoài niệm về từng phút giây trong cuộc hành trình đáng nhớ ấy.

chuyen di cua thanh xuan 7

“Vì tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”, nên phải đi, và sống, sống cho hết những năm tháng thanh xuân rồi sẽ không bao giờ trở lại. Chúng ta vẫn còn trẻ, chưa vướng bận nhiều nỗi lo, ở tuổi mười tám, đôi mươi, chúng ta còn là những “tỷ phú thời gian” nữa! Thay vì hằng ngày cặm cụi online Facebook, Zalo hay chìm đắm trong mạng xã hội… hãy bước ra ngoài và sống hết mình với tuổi trẻ, chu du trên mọi miền đất mới và góp nhặt những điều ý nghĩa. Suy cho cùng, khi ta trưởng thành và già đi, cái chúng ta nhớ nhất không phải là những trải nghiệm có được khi còn trẻ hay sao?

Hãy một lần bước khỏi “vùng an toàn” của bản thân, thoát bỏ thói quen hàng ngày mà bước ra ngắm nhìn thế giới đầy tươi đẹp. Cuộc đời là một hành trình lớn mà giữa những quãng đời được kết nối bằng những chuyến đi. Thanh xuân tươi đẹp lắm, đừng bỏ lỡ những chuyến đi bạn nhé!

Nguồn: Chi nhánh ICO Thái Bình 

Góc du học sinh

HOT LINE