Lời tâm sự của du học sinh ICO tại Tây Ban Nha – Ngô Thị Lượng

Một quyết định bất ngờ và táo bạo. Trước khi đi một tháng, vẫn không nghĩ là mình sẽ rời xa những con người vốn dĩ thuộc về cuộc sống của mình. Quyết định bỏ lại sau lưng tất cả, đấu tranh với số đông để được ra đi, tìm một tương lai tươi đẹp hơn cho bản thân. Ngày cầm visa trong tay, không nói lên lời. Và thế là phải đi, hay được đi thì cũng như thế. Bỏ lại sau lưng nhiều thứ, thì phải đạt được nhiều thứ tốt đẹp hơn thế chứ.

du-hoc-sinh-tay-ban-nhaChia tay gia đình, người thân; xa Việt Nam và hứa hẹn một ngày không xa sẽ quay lại. Và con biết rằng tất cả mọi người sẽ luôn ở bên và ủng hộ con mà. Cảm ơn bố mẹ, cảm ơn anh, cảm ơn thầy cô, cảm ơn anh Bắc, em Thuấn. Hẹn gặp lại tất cả sau 2 năm. Yêu mọi người nhiều lắm ạ.

Tây Ban Nha, ngày đầu tiên. Người buồn, cảnh cũng buồn. Trời ơi, mình lựa chọn sai lầm rồi sao? Mọi thứ không như bản thân mình tưởng tượng. Sao cô đơn vậy? Muốn quay đầu trở về Việt Nam với mẹ. Bắt đầu những chuỗi ngày xa quê hương. Cuộc sống thật là buồn khi chỉ có một mình. Nhưng vốn dĩ là đứa mạnh mẽ, bản lĩnh cơ mà. Cố lên! Kiểu gì mình chả thích nghi được.

Dần dần thích nghi cuộc sống nơi đây. Buồn có, vui có. Đi học, có thêm bạn mới. Không phải bạn Việt Nam mà là bạn bè từ khắp các châu lục. Trời, yêu thầy (giáo viên cực kỳ nhiệt tình, giảng bài dễ hiểu và tâm lý), yêu lớp và thấy thích thú khi trò chuyện với các bạn ý. Bất đồng ngôn ngữ, văn khoá khác nhau thì đã sao? Không giao lưu thì làm sao có thể gần nhau được??? Thêm một niềm vui mới. Bớt nhớ Việt Nam!

du-hoc-sinh-tay-ban-nha-01Du học sinh Lượng (ngồi trong cùng hàng đầu từ phải sang)

Sao mà càng ngày càng cảm thấy mình không biết gì vậy? Hình như ngày xưa mình là con ếch, chỉ biết ngồi đáy giếng để an phận thôi, nên không biết cuộc sống bên ngoài như thế nào? Thấy dân Tây sao người ta sướng vậy? Làm thì ít mà chơi thì nhiều. Còn dân mình quanh năm cắm đầu vào làm việc, vẫn thấy nghèo, tích luỹ, chắt chiu từng đồng để làm gì mà không hưởng thụ nhỉ? Có anh bạn Tây nói: “người dân châu Á mày làm như đầy tớ, như nô lệ ý!”. Nghe mà thấy xót xa.

Sau một tháng, tăng 2kg. Hạnh phúc tột độ. Cuộc sống bên này bắt đầu đi vào quỹ đạo. Không còn khóc nhè, không còn thấy nhớ Việt Nam nhiều nữa. Bản thân thì trưởng thành lên nhiều. Có những va chạm trong cuộc sống, tất nhiên cả về mặt tích cực và tiêu cực, nhưng qua mỗi lần như thế, đã thấy mình khôn ngoan hơn trong cách ứng xử. Dù sao thì cũng cảm ơn những người không cùng tiếng nói với mình, nhờ có họ mình mới biết cứng rắn hơn.

du-hoc-sinh-tay-ban-nha-01Có một thắc mắc mà đến nay vẫn không lý giải được: tại sao những người Việt Nam ở bên này họ lại không chơi với nhau? Hoặc nếu có chơi, thì lại chơi theo rất nhiều nhóm. Lý do đặt ra là: bất đồng quan điểm giữa Nam với Bắc. Hèm, thấy không đúng lắm, vì mỗi người một đất nước, mỗi người một châu lục còn chơi được với nhau cơ mà? Mình thậm chí còn chơi với cả một nhóm: Âu có, Á có, Phi có, Mỹ có, chỉ thiếu mỗi bạn châu Úc nữa thôi. Quan trọng là các bạn Việt Nam thấy hơi bị cá nhân một tẹo. Riêng khoản này thì thua đứt mấy bạn Trung Quốc, dù ghét nhưng cũng không bao giờ phủ nhận được tính cộng đồng của các bạn ý.

 Ngày càng thấy yêu đất nước và con người nơi đây. Thật sự bị ngỡ ngàng vì sự thân thiện và nhiệt tình của các bạn Tây Ban Nha. Nhớ có lần ra đường, đang tìm đường đi chợ thì có một bác đến hỏi: “mày muốn đi đâu đấy? Mày không biết đường à?”. Lúc đầu thấy hơi hoảng hốt, nhưng sau bác ý chỉ đường cho, thấy mình vẫn ngơ ngơ, bác ý kéo tay mình đưa đến tận nơi. Và trên đường đi, bác ý còn giới thiệu về thành phố, mặc cho phải lặp đi lặp lại nhiều lần vì con bé nghe không hiểu nhiều lắm.

du-hoc-sinh-tay-ban-nha-01Bạn Lượng – Thứ hai từ trái sang phải

Về đất nước thì không có một mỹ từ nào có thể diễn tả hết cảnh đẹp của đất nước này. Mình cũng đi được ít thôi, nhưng đi đến đâu thì cũng muốn ở lại ý hết. Vì đi đến đâu cũng thấy đẹp, bình yên và gần gũi. Chỉ có một điều hơi khác, đó là con người. Người miền Nam thì gần gũi, thân thiện hơn người miền Bắc. Nhưng đấy là so sánh giữa hai miền thôi nhé, còn ở đâu thì họ cũng tốt.

Thêm một điều hơi bị sốc đó là thời gian làm việc của các bạn Tây Ban Nha. Lúc đầu mới sang thì thấy hơi bị bực mình vì họ làm việc rất chậm và thời gian mở cửa thì lại ít nữa (từ 9AM-2PM), các cửa hàng thì mở cửa thêm vào buổi tối (5PM-9PM). Còn lại thì đóng cửa vào các ngày cuối tuần và ngày lễ. Thế nên nếu đợt nào mà nghỉ lễ dài dài thì xác định là đi mua đồ về để tủ lạnh dự trữ.

Ăn uống bên này thì cũng thoải mái lắm. Mình tự nấu ăn nên tiết kiệm chi phí mà còn dễ ăn nữa. Đồ ăn bên này cũng không đắt lắm, nhất là hoa quả, vừa an toàn lại vừa rẻ, có bạn còn ăn hoa quả thay cơm cơ. Thịt lợn, thịt gà, thịt bò giá cũng như ở nhà thôi. Đi siêu thị mua mấy đồ này có hết. Còn muốn nấu phở, mì tôm, đậu phụ, thổi xôi, bánh đa nem (chả giò)… thì cửa hàng Trung Quốc có bán mấy đồ này. Giá hơi đắt một tí nhưng nếu mà nấu nhiều người thì cũng rẻ.

Tròn 3 tháng ở Tây Ban Nha. Cũng tự trải nghiệm được nhiều điều. Kinh nghiệm rút ra: chỉ cần có niềm đam mê và lòng tin mình sẽ làm được thì sẽ thành công. Bản thân trưởng thành lên rất nhiều, phải tự lập từ những điều nhỏ nhất. Không những biết tự lo cho bản thân mình mà còn có thể chăm sóc cho người khác. Tìm thấy nhiều cơ hội mà nếu ở Việt Nam sẽ không bao giờ nắm bắt được. Sẽ tiếp tục cố gắng và nhất định thành công, vì con đường mình chọn là hoàn toàn đúng đắn. Cảm ơn đất nước Tây Ban Nha, cảm ơn những người đã giúp mình đến với bạn, và cảm ơn cả những người bạn mới, cảm ơn tất cả đã cho em cơ hội. Muchas gracias!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Góc du học sinh

HOT LINE
x